Tuổi
trẻ, tình yêu và bạn bè.
Đó
là thời kỳ đẹp nhất của một đời người. Ngồi với nhau trong một góc quán quen,
lang thang cùng nhau trong cơn mưa phùn… Ai trong chúng ta cũng từng trải qua
những ngày hoa mộng, rất vô tư, không lo âu suy nghĩ.
Nhưng
rồi không mấy ai giữ mãi được những ngày thật đẹp ấy trên con đường đời đầy bất
trắc rủi ro này. Chỉ một tích tắc thôi, chiếc xe đò lật nhào xuống ruộng và chị
Tám trở thành người tàn phế, nay đã trên 20 năm. Chỉ một tích tắc thôi, máu
ngưng lưu thông ở não và Kim Huê trở thành người tàn phế, nay đã gần 10 năm. Đó
là những mảnh đời
buồn.
Có
một lần tôi bị đau, phải nhập viện, nằm ở đó khoảng 48 tiếng đồng hồ. Chỉ
bốn mươi tám tiếng đồng hồ thôi với dây nhợ (chuyền nước biến) lòng thòng trên
người tôi đã quá thấm thía với nỗi khổ đau vì bệnh tật, huống chi bạn tôi đã
nằm một chỗ mấy chục năm!
Từ
hôm gặp lại Kim Huê và Chị Tám cách đây gần 3 năm, khuôn mặt thất thần của Kim
Huê và đôi mắt buồn thăm thẳm của Chị Tám cứ ám ảnh tôi. Đường đời đâu có bao
nhiêu năm mà họ phải chịu đến chừng ấy năm khốn khổ như vậy!
Hoa
vẫn thường tâm sự, “Những ngày dưỡng bệnh sau khi ở bệnh viện về, từ chỗ
nằm đến chỗ nấu ăn chỉ có mấy mét thôi mà không tài nào đến được, đôi chân cứng
đơ, không nhấc lên nổi, chỉ mong mình đi được, không cần bất cứ thứ gì khác”.
Những ngày ấy tôi cũng có cùng tâm trạng: chỉ mong sao Hoa trở lại cuộc
sống bình thường; ngoài ra tôi không cần bất cứ thứ gì khác. Cuối cùng, Hoa
hồi phục và vượt qua cơn khổ nạn một cách kỳ diệu. Tôi đã cảm tạ đất trời, cám
ơn các bác sĩ, y tá, và nhân viên therapists của bệnh viện Inova Fairfax
Hospital đã đã giúp Hoa tìm lại được nụ cười hồn nhiên.
Tôi
suy nghĩ nhiều hơn về những người thân và những người bạn không được may mắn mà
bệnh tật làm họ ngã gục. Giờ đây, mỗi sáng thức dậy, nhìn thấy người thân, bạn
bè đi học đi làm, buổi tối được đọc những dòng nhật ký thơ của anh Đinh Cường,
những bài viết bạn bè gửi tới trang blog này là đủ vui rồi, không nghĩ gì cao
xa hơn. Và càng vui hơn nếu trong ngày có ai đó cùng tôi chia sẻ những bất hạnh
của những mảnh đời
buồn trong số bạn bè tôi.
Hôm
qua là một ngày như vậy. Khi đến Sài Gòn Quán để cùng một số thân hữu gặp
gỡ Hoàng Khởi Phong – một người anh/người bạn thời còn ở Đà Lạt, anh Đinh Cường
đã chuyển cho tôi món quà của Dạ Châu để gửi về cho Kim Huê và Chị Tám. Tôi vui
và xúc động lắm. Cám ơn Dạ Châu rất nhiều. Với Dạ Châu, có thể đây là một
món quà nhỏ nhưng sẽ là rất lớn đối với những mảnh đời buồn
kia vì họ biết rằng ở đâu đó trên mặt đất này vẫn có những tấm lòng nhân từ,
rộng lượng dành cho họ. Còn với Cúc Hoa và tôi, Dạ Châu đã mang lại cho chúng
tôi một ngày vui trọn vẹn.
PHẠM CAO HOÀNG
Virginia,
November 2, 2014